念奴娇 其十三 二和

宋代 刘克庄
并游英俊,从头数、富贵消磨谁纪。道眼看来,叹人生如寄,家如旅邸。 教婢羹藜,课奴种韭,聊诳残牙齿。草堂绵蕝,百年栖托于此。 岁晚笔秃无花,探怀中残锦,剪裁馀几。腰脚顽麻,赐他灵寿杖,也难扶起。 离绝交游,变更名姓,日暮空山里。老儋复出,不知谁氏之子。
bìng yóu yīng jùn   cóng tóu shù guì xiāo shuí dào yǎn kàn lái tàn rén   shēng jiā        
jiào gēng   zhǒng jiǔ   liáo kuáng cán chǐ 齿 cǎo táng mián jué bǎi   nián tuō    
suì wǎn huā   tàn huái 怀 zhōng cán jǐn   jiǎn cái yāo jiǎo wán   líng shòu zhàng 寿   nán    
jué jiāo yóu   biàn gēng míng xìng   kōng shān lǎo dān chū   zhī shuí shì zhī