念奴娇 其十七 六和

宋代 刘克庄
轮云世故,千万态、过眼谁能殚纪。只履携归消许急,日暮行人问邸。 麝以脐灾,绒为尾累,焚象都因齿。后之览者,亦将有感于此。 检点洛下同盟,萧疏甚,白发戴花人几。一觉齁齁,笑仆家越石,闻鸡而起。 颜发俱非,头皮犹在,胜捉来官里。俗间俚耳,未曾闻这腔子。
lún yún shì   qiān wàn tài guò yǎn shuí néng dān zhī xié guī xiāo   xíng rén wèn      
shè zāi   róng wèi wěi lèi   fén xiàng dōu yīn chǐ 齿 hòu zhī lǎn zhě   jiāng yǒu gǎn    
jiǎn diǎn luò xià tóng méng   xiāo shū shén   bái dài huā rén jiào hōu hōu xiào   jiā yuè shí wén   ér    
yán fēi   tóu yóu zài   shèng zhuō lái guān jiān ěr wèi   céng wén zhè qiāng zi