念奴娇 其二 步呼延夜泊《过三峡》原

近现代 黄绮
铸云成斧,自挥运、眼见支天柱折。不信一身还属我,路狭实难容。 崩石将飞,回峰忽转,笑彼逃鱼鳖。临流唱句,要教声逼风烈。 降伏魑魅罗前,群仙集会,轻舞银辉月。 知我素怀贪笔砚,旁侍文豪诗杰。神女多情,为何慵困,夙夜眠名峡。 漫多形象,天工如此超越。
zhù yún chéng   huī yùn yǎn jiàn zhī tiān zhù zhé xìn shēn hái shǔ   xiá shí nán róng
bēng shí jiāng fēi   huí fēng zhuǎn   xiào táo biē lín liú chàng   yào jiào shēng fēng liè
xiáng chī mèi luó qián   qún xiān huì   qīng yín huī yuè
zhī huái 怀 tān yàn   páng shì wén háo shī jié shén duō qíng   wèi yōng kùn   mián míng xiá
màn duō xíng xiàng   tiān gōng chāo yuè