念奴娇 其二

清代 陈维崧
生平痴爱,是荆关老手,最纷披处。狂叫墨花都发响,认作画师奇句。 比以汉书,挂来牛角,读入前村去。千回不厌,直疑声振毫素。 回想老子篮舆,好天笋屐,曾到层山路。今日明窗悬幅幅,一样晴鬟堪数。 峡角将崩,云根欲活,丘壑胸中具。更怜著色,崖边碎点红树。
shēng píng chī ài   shì jīng guān lǎo shǒu   zuì fēn chù kuáng jiào huā xiǎng rèn   zuò huà shī    
hàn shū   guà lái niú jiǎo   qián cūn qiān huí yàn zhí   shēng zhèn háo    
huí xiǎng lǎo zi lán   hǎo tiān sǔn   céng dào céng shān jīn míng chuāng xuán   yàng qíng huán kān shù    
xiá jiǎo jiāng bēng   yún gēn huó   qiū xiōng zhōng gèng lián zhù   biān suì diǎn hóng shù