念奴娇·念奴玉立

宋代 蔡松年
念奴玉立,记连昌宫里,春风相识。云海茫茫人换世,几度梨花寒食。花萼霓裳,沈香水调,一串骊珠湿。九天飞上,叫云遏断筝笛。老子陶写平生,清音裂耳,觉庾愁都释。淡淡长空今古梦,只有此声难得。湓浦心情,落花时节,还对天涯客。春温玉碗,一声洗尽冰雪。
niàn   lián chāng gōng   chūn fēng xiāng shí yún hǎi máng máng rén huàn shì   huā hán shí huā è cháng   shěn xiāng shuǐ diào   chuàn zhū shī 湿 jiǔ tiān fēi shàng   jiào yún è duàn zhēng lǎo zi táo xiě píng shēng   qīng yīn liè ěr   jué chóu dōu shì dàn dàn cháng kōng jīn mèng   zhǐ yǒu shēng nán de pén xīn qíng   luò huā shí jié   hái duì tiān chūn wēn wǎn   shēng jǐn bīng xuě