念奴娇(木樨)

宋代 向滈
霜威凄紧,政悲风摇落,千山群木。十里清香方盛赏,岩桂娇黄姹绿。九畹衰业,东篱落蕊,到此成粗俗。孤标高远,淡然还媚幽独。憔悴诗老多情,问佳人底事,幽居空谷。日暮天寒垂翠袖,愁倚萧萧脩竹。林下神情,月边风露,不向雕栏曲。殷勤惟有,篆烟留得馀馥。
shuāng wēi jǐn   zhèng bēi fēng yáo luò   qiān shān qún shí qīng xiāng fāng shèng shǎng   yán guì jiāo huáng chà 绿 jiǔ wǎn shuāi   dōng luò ruǐ   dào chéng biāo gāo yuǎn   dàn rán hái mèi yōu qiáo cuì shī lǎo duō qíng   wèn jiā rén shì   yōu kōng tiān hán chuí cuì xiù   chóu xiāo xiāo xiū zhú lín xià shén qíng   yuè biān fēng   xiàng diāo lán yīn qín wéi yǒu   zhuàn yān liú