念奴娇·梦中忘却

宋代 刘克庄
梦中忘却,已闲退、谏草犹藏怀袖。文不会、铺张粉饰,武又安能战守。秃似葫芦,辣于姜桂,衰飒同蒲柳。没安顿处,不如归去丘首。 岁晚筋力都非,任空花眩眼,枯杨生肘。客举前修三数个,待与刘君为寿。或号憨郎杨朴,或称钝汉玉川,或自呼聱叟次山。一篇齐物,读时咽以卮酒。
mèng zhōng wàng què   xián tuì 退 jiàn cǎo yóu cáng huái 怀 xiù wén huì zhāng fěn shì   yòu ān néng zhàn shǒu shì   jiāng guì   shuāi tóng liǔ méi ān dùn chù   guī qiū shǒu
suì wǎn jīn dōu fēi   rèn kōng huā xuàn yǎn   yáng shēng zhǒu qián xiū sān shù   dài liú jūn wéi shòu 寿 huò hào hān láng yáng   huò chēng dùn hàn chuān   huò áo sǒu shān piān   shí yàn zhī jiǔ