念奴娇 梅花

宋代 李恰
紫云飘堕,正黄昏三弄,临风呜咽。照影惊鸿修竹暮,一树幽香清绝。 翠袖笼寒,玉肌带晕,漫说经霜雪。巡檐低问,林梢飞上新月。 应念雨约云期,横波悄注,未忍轻攀折。只恐芳华容易减,浪惹去蜂来蝶。 枝老肥红,阴浓瘦绿,便是愁时节。更持残烛,拍歌肠断将别。
yún piāo duò   zhèng huáng hūn sān nòng   lín fēng zhào yǐng jīng hóng 鸿 xiū zhú   shù yōu xiāng qīng jué
cuì xiù lóng hán   dài yūn   màn shuō jīng shuāng xuě xún yán wèn   lín shāo fēi shàng xīn yuè
yīng niàn yuē yún   héng qiāo zhù   wèi rěn qīng pān zhé zhǐ kǒng fāng huá róng jiǎn   làng fēng lái dié
zhī lǎo féi hóng   yīn nóng shòu 绿   biàn 便 shì chóu shí jié gèng chí cán zhú   pāi cháng duàn jiāng bié