念奴娇 旅思
杜鹃啼后,问江花江草,有情何极。曾是灯前通一笑,浅鬓轻笼蝉翼。
掩抑持觞,轻盈试剪,此意难忘得。如丝如絮,东风吹去无力。
因念久客天涯,端居多感,萧瑟青芜国。怀抱向人何处尽,卧听林风悽寂。
经卷楞严,琴声贺若,静玩炉烟直。微寒陨蕊,瑶华追溯堪惜。
dù
杜
juān
鹃
tí
啼
hòu
后
,
wèn
问
jiāng
江
huā
花
jiāng
江
cǎo
草
,
yǒu
有
qíng
情
hé
何
jí
极
céng
。
shì
曾
dēng
是
qián
灯
tōng
前
yī
通
xiào
一
qiǎn
笑
,
bìn
浅
qīng
鬓
lóng
轻
chán
笼
yì
蝉
翼
。
yǎn
掩
yì
抑
chí
持
shāng
觞
,
qīng
轻
yíng
盈
shì
试
jiǎn
剪
,
cǐ
此
yì
意
nán
难
wàng
忘
dé
得
rú
。
sī
如
rú
丝
xù
如
dōng
絮
,
fēng
东
chuī
风
qù
吹
wú
去
lì
无
力
。
yīn
因
niàn
念
jiǔ
久
kè
客
tiān
天
yá
涯
,
duān
端
jū
居
duō
多
gǎn
感
,
xiāo
萧
sè
瑟
qīng
青
wú
芜
guó
国
huái
。
bào
怀
xiàng
抱
rén
向
hé
人
chǔ
何
jǐn
处
wò
尽
,
tīng
卧
lín
听
fēng
林
qī
风
jì
悽
寂
。
jīng
经
juàn
卷
lèng
楞
yán
严
,
qín
琴
shēng
声
hè
贺
ruò
若
,
jìng
静
wán
玩
lú
炉
yān
烟
zhí
直
wēi
。
hán
微
yǔn
寒
ruǐ
陨
yáo
蕊
,
huá
瑶
zhuī
华
sù
追
kān
溯
xī
堪
惜
。