念奴娇(落梅)
玉龙声杳,正瑶台曲舞,香山初彻。褪粉掐酥千万颗,满地平铺银雪。草褥香茵,苔钱买住,留待黄昏月。有人妆罢,对花凝伫愁绝。
休更恨落羞开,东君情分,自古多离别。好把芳心收拾取,与个和羹人说。摆脱风尘,消停酸苦,终有成时节。浮花浪蕊,到头不是生活。
yù
玉
lóng
龙
shēng
声
yǎo
杳
,
zhèng
正
yáo
瑶
tái
台
qū
曲
wǔ
舞
,
xiāng
香
shān
山
chū
初
chè
彻
。
。
tuì
褪
fěn
粉
qiā
掐
sū
酥
qiān
千
wàn
万
kē
颗
,
mǎn
满
dì
地
píng
平
pù
铺
yín
银
xuě
雪
。
。
cǎo
草
rù
褥
xiāng
香
yīn
茵
,
tái
苔
qián
钱
mǎi
买
zhù
住
,
liú
留
dài
待
huáng
黄
hūn
昏
yuè
月
。
。
yǒu
有
rén
人
zhuāng
妆
bà
罢
,
duì
对
huā
花
níng
凝
zhù
伫
chóu
愁
jué
绝
。
。
xiū
休
gèng
更
hèn
恨
luò
落
xiū
羞
kāi
开
,
dōng
东
jūn
君
qíng
情
fèn
分
,
zì
自
gǔ
古
duō
多
lí
离
bié
别
。
。
hǎo
好
bǎ
把
fāng
芳
xīn
心
shōu
收
shí
拾
qǔ
取
,
yǔ
与
gè
个
hé
和
gēng
羹
rén
人
shuō
说
。
。
bǎi
摆
tuō
脱
fēng
风
chén
尘
,
xiāo
消
tíng
停
suān
酸
kǔ
苦
,
zhōng
终
yǒu
有
chéng
成
shí
时
jié
节
。
。
fú
浮
huā
花
làng
浪
ruǐ
蕊
,
dào
到
tóu
头
bú
不
shì
是
shēng
生
huó
活
。
。