念奴娇·丽谯吹角

宋代 李宏
丽谯吹角,渐疏星明澹,帘筛残月。袅袅霜飙欺翠袖,飞下一庭香雪。半面妆新,回风舞困,此况真奇绝。桄榔林里,苏仙偏感华发。休怨时暂飘零,玉堂清梦,不惹闲蜂蝶。好似王家丛竹畔,乘兴山阴时节。剪水无情,阆风归去,认使芳心歇。和羹有待,凭时身到天阙。
qiáo chuī jiǎo   jiàn shū xīng míng dàn   lián shāi cán yuè niǎo niǎo shuāng biāo cuì xiù   fēi xià tíng xiāng xuě bàn miàn zhuāng xīn   huí fēng kùn   kuàng zhēn jué guāng láng lín   xiān piān gǎn huá xiū yuàn shí zàn piāo líng   táng qīng mèng   xián fēng dié hǎo wáng jiā cóng zhú pàn   chéng xìng shān yīn shí jié jiǎn shuǐ qíng   láng fēng guī   rèn shǐ 使 fāng xīn xiē gēng yǒu dài   píng shí shēn dào tiān què