念奴娇·枯寒生晚

宋代 刘辰翁
枯寒生晚,复何似、张绪少年时意。薄命不逢何至此,满眼啼妆龋齿。城是城非,年来年去,万八千能几。半痴半了,更痴儿计孙计。回首仕已半生,仕何如已,已矣羞拈起。幸有橘丸丸日大,且复从公围戏。若论弹文,更书谤箧,吾历无馀纸。多年致仕,大都有甚恩例。
hán shēng wǎn   zhāng shào nián shí mìng féng zhì   mǎn yǎn zhuāng chǐ 齿 chéng shì chéng fēi   nián lái nián   wàn qiān néng bàn chī bàn le   gèng chī ér sūn huí shǒu shì bàn shēng   shì   xiū niān xìng yǒu wán wán   qiě cóng gōng wéi ruò lùn dàn wén   gèng shū bàng qiè   zhǐ duō nián zhì shì   yǒu shèn ēn