念奴娇(客豫章秋雨怀归·秋景)

宋代 赵长卿
江城向晓,被西风揉碎,一天丝雨。乱织离愁千万缕,多少关心情绪。促织鸣时,木犀开后,秋色还如许。那堪飘泊,异乡千里孤旅。 应想帘幕闲垂,西楼东院,齐把归期数。记得临岐收泪眼,执手叮咛言语。白酒红萸,黄花绿橘,莫等闲辜负。朱笼归骑,甚时先报鹦鹉。
jiāng chéng xiàng xiǎo   bèi 西 fēng róu suì   tiān luàn zhī chóu qiān wàn   duō shǎo guān xīn qíng zhī míng shí   xi kāi hòu   qiū hái kān piāo   xiāng qiān
yīng xiǎng lián xián chuí   西 lóu dōng yuàn   guī shù de lín shōu lèi yǎn   zhí shǒu dīng níng yán bái jiǔ hóng   huáng huā 绿   děng xián zhū lóng guī   shén shí xiān bào yīng