念奴娇·霁天湛碧

宋代 谢懋
齐天湛碧。正新凉风露,冰壶清彻。河汉无声光练练,涌出银蟾孤绝。岩桂香飘,井梧影转,冷浸官袍洁。西厢往事,一帘轻梦凄切。肠断楚峡云归,尊前无绪,知有愁如发。此夕常娥应也恨,冷落琼楼金阙。禁漏迢迢,边鸿杳杳,幽意凭谁决。阑干星斗,落梅三弄初阕。
tiān zhàn zhèng xīn liáng fēng   bīng qīng chè hàn shēng guāng liàn liàn   yǒng chū yín chán jué yán guì xiāng piāo   jǐng yǐng zhuǎn   lěng jìn guān páo jié 西 xiāng wǎng shì   lián qīng mèng qiè cháng duàn chǔ xiá yún guī   zūn qián   zhī yǒu chóu cháng é yīng hèn   lěng luò qióng lóu jīn què jìn lòu tiáo tiáo   biān hóng 鸿 yǎo yǎo   yōu píng shuí jué lán gān xīng dǒu   luò méi sān nòng chū què