念奴娇(槐城赋以自寿,又和韵见寿,三和谢之)

宋代 刘辰翁
先生自寿,拥衾寒、重赋凌云游意。我有大儿孔文举,弱冠骎骎暮齿。桃已三偷,树犹如此,前度花开几。蓬莱可塞,还童却老无计。 为此援笔翩翩,大江东去,好似歌头起。寄与两家孙又子,长看以文为戏。某所某公,同年同月,谁翦招魂纸。前三例好,不须举后三例。||
xiān sheng shòu 寿   yōng qīn hán zhòng líng yún yóu yǒu ér kǒng wén   ruò guàn qīn qīn chǐ 齿 táo sān tōu   shù yóu   qián huā kāi péng lái sài   huán tóng què lǎo
wèi yuán piān piān   jiāng dōng   hǎo tóu liǎng jiā sūn yòu zi   zhǎng kàn wén wèi mǒu suǒ mǒu gōng   tóng nián tóng yuè   shuí jiǎn zhāo hún zhǐ qián sān hǎo   hòu sān   |   |