念奴娇·寒绡素壁

宋代 张元干
寒绡素壁,露华浓、群玉峰峦如洗。明镜池开秋水净,冷浸一天空翠。荷芸波生,菰蒲风动,惊起鱼龙戏。山河影里,十分光照人世。 谁似老子痴顽,胡床欹坐,自引壶觞醉。醉里悲歌歌未彻,屋角乌飞星坠。对影三人,停杯一问,谁解骑鲸意。玉京何处,翠楼空锁十二。
hán xiāo   huá nóng qún fēng luán míng jìng chí kāi qiū shuǐ jìng   lěng jìn tiān kōng cuì yún shēng   fēng dòng   jīng lóng shān yǐng   shí fēn guāng zhào rén shì
shuí shì lǎo zi chī wán   chuáng zuò   yǐn shāng zuì zuì bēi wèi chè   jiǎo fēi xīng zhuì duì yǐng sān rén   tíng bēi wèn   shuí jiě jīng jīng chǔ   cuì lóu kōng suǒ shí èr