念奴娇·寒梢冰破

宋代 管鉴
寒梢冰破,问何人远寄、江南春色。似是天怜为客久,报我春归消息。茅舍疏篱,故园开处,两岁关山隔。天涯重见,向人风味如昔。 谁念月底风前,当时青鬓、渐与花颜白。不恨一番花阴早,恨把年华虚掷。嚼蕊含香,攀条觅句,拚醉禁愁得。酒醒还是,梦魂数遍归驿。
hán shāo bīng   wèn rén yuǎn jiāng nán chūn shì shì tiān lián wèi jiǔ   bào chūn guī xiāo xi máo shè shū   yuán kāi chù   liǎng suì guān shān tiān zhòng jiàn   xiàng rén fēng wèi
shuí niàn yuè fēng qián   dāng shí qīng bìn jiàn huā yán bái hèn fān huā yīn zǎo   hèn nián huá zhì jué ruǐ hán xiāng   pān tiáo   pàn zuì jìn chóu jiǔ xǐng hái shì   mèng hún shù biàn guī 驿