念奴娇·海天向晚

宋代 韩驹
海天向晚,渐霞收馀绮,波澄微绿。木落山高真个是,一雨秋容新沐。唤起嫦娥,撩云拨雾,驾此一轮玉。桂华疏淡,广寒谁伴幽独。不见弄玉吹箫,尊前空对此,清光堪掬。雾鬓风鬟何处问,云雨巫山六六。珠斗斓斒,银河清浅,影转西楼曲。此情谁会,倚风三弄横竹。
hǎi tiān xiàng wǎn   jiàn xiá shōu   chéng wēi 绿 luò shān gāo zhēn shì   qiū róng xīn huàn cháng é   liāo yún   jià lún guì huá shū dàn   guǎng 广 hán shuí bàn yōu jiàn nòng chuī xiāo   zūn qián kōng duì   qīng guāng kān bìn fēng huán chǔ wèn   yún shān liù liù zhū dòu lán bān   yín qīng qiǎn   yǐng zhuǎn 西 lóu qíng shuí huì   fēng sān nòng héng zhú