念奴娇 赋萤

元代 许有壬
更阑人静,正满天晴露,半庭斜月。时见飞萤三四点,树影依稀相隔。暗地偷月,微形自照,冷焰明还灭。有时分乱,残星流下天阙。应念造物多情,翻腾变化,腐草还成物。多少黄萎随土壤,争似超然飞越。我正清贫,寒窗寂寞,赖尔成勋业。案头乾死,也胜零落霜雪。
gēng lán rén jìng   zhèng mǎn tiān qíng   bàn tíng xié yuè shí jiàn fēi yíng sān diǎn   shù yǐng xiāng àn tōu yuè   wēi xíng zhào   lěng yàn míng hái miè yǒu shí fēn luàn   cán xīng liú xià tiān què yīng niàn zào duō qíng   fān téng biàn huà   cǎo hái chéng duō shǎo huáng wēi suí rǎng   zhēng chāo rán fēi yuè zhèng qīng pín   hán chuāng   lài ěr chéng xūn àn tóu qián   shèng líng luò shuāng xuě