念奴娇二十六首 其一

清代 蒋士铨
落帆江口,是太行、归客悬弧之日。逝水年华,惊廿载、两字功名难必。 白眼谈诗,黄衫说剑,已是飘零极。人生加冠,一身如此堪惜。 且向桥上观澜,矶头舶踔,蜡我登临屐。拂拭泥金,题画扇、点染江山陈迹。 斗面谁炊,瓣香自剪,酹酒坡公席。黄花落矣,莫辞尽醉今夕。
luò fān jiāng kǒu   shì tài xíng guī xuán zhī shì shuǐ nián huá   jīng niàn 廿 zài liǎng gōng míng nán
bái yǎn tán shī   huáng shān shuō jiàn   shì piāo líng rén shēng jiā guān   shēn kān
qiě xiàng qiáo shàng guān lán   tóu chuō   dēng lín shì jīn   huà shàn diǎn rǎn jiāng shān chén
dòu miàn shuí chuī   bàn xiāng jiǎn   lèi jiǔ gōng huáng huā luò   jìn zuì jīn