念奴娇二十六首 其十一

清代 蒋士铨
离奇夭矫,借怪树、为门天然圭宝。中有乔松,前代物、阅历几何人寿。 碧盖盘空,枯筋穴地,白雨苍皮溜。树犹如此,主人门第应旧。 怎奈屋少楼台,地无丘壑,拳石差堪漱。么鸟争含,红雨坠、万点朱樱如豆。 露井寻诗,平台啜茗,香染荀家袖。斜阳归去,郁然回首深秀。
yāo jiǎo   jiè guài shù wèi mén tiān rán guī bǎo zhōng yǒu qiáo sōng   qián dài yuè rén shòu 寿
gài pán kōng   jīn xué   bái cāng liū shù yóu   zhǔ rén mén yīng jiù
zěn nài shǎo lóu tái   qiū   quán shí chà kān shù me niǎo zhēng hán   hóng zhuì wàn diǎn zhū yīng dòu
jǐng xún shī   píng tái chuò míng   xiāng rǎn xún jiā xiù xié yáng guī   rán huí shǒu shēn xiù