念奴娇·洞庭波冷

宋代 叶梦得
洞庭波冷,望冰轮初转,沧海沈沈。万顷孤光云阵卷,长笛吹破层阴。汹涌三江,银涛无际,遥带五湖深。酒阑歌罢,至今鼍怒龙吟。 回首江海平生,漂流容易散,佳期难寻。缥缈高城风露爽,独倚危槛重临。醉倒清尊,姮娥应笑,犹有向来心。广寒宫殿,为予聊借琼林。
dòng tíng lěng   wàng bīng lún chū zhuǎn   cāng hǎi shěn shěn wàn qǐng guāng yún zhèn juǎn   cháng chuī céng yīn xiōng yǒng sān jiāng   yín tāo   yáo dài shēn jiǔ lán   zhì jīn tuó lóng yín
huí shǒu jiāng hǎi píng shēng   piāo liú róng sàn   jiā nán xún piāo miǎo gāo chéng fēng shuǎng   wēi kǎn zhòng lín zuì dào qīng zūn   héng é yīng xiào   yóu yǒu xiàng lái xīn guǎng 广 hán gōng diàn 殿   wèi liáo jiè qióng lín