念奴娇·登高作赋

宋代 管鉴
登高作赋,叹老来笔力,都非年少。古观重游秋色里,冷怯西风吹帽。千里江山,一时人物,迥出尘埃表。危阑同凭,皎然玉树相照。惆怅紫菊红萸,年年簪发、应笑人空老。北阙西江君赐远,难得一枝来到。莫话升沈,且乘闲暇,赢得清尊倒。饮酣归暮,浩歌声振林杪。
dēng gāo zuò   tàn lǎo lái   dōu fēi nián shào guān zhòng yóu qiū   lěng qiè 西 fēng chuī mào qiān jiāng shān   shí rén   jiǒng chū chén āi biǎo wēi lán tóng píng   jiǎo rán shù xiāng zhào chóu chàng hóng   nián nián zān yīng xiào rén kōng lǎo běi què 西 jiāng jūn yuǎn   nán de zhī lái dào huà shēng shěn   qiě chéng xián xiá   yíng de qīng zūn dào yǐn hān guī   hào shēng zhèn lín miǎo