念奴娇(次人韵)

宋代 刘学箕
断虹开霁,净秋容、点点初收微雨。夕下生阴山影澹,缥渺烟云吞吐。乌帽风偏,青鞋沙软,误入桃溪坞。多情鸥鹭,偶来忽又飞去。 日暮修竹佳人,雾绡琼佩,绰约疑仙侣。愧我禅心春尽絮,不逐东风飞舞。红叶题诗,紫云传恨,密意渠能诉。此情疏隔,不关楼外烟树。
duàn hóng kāi   jìng qiū róng diǎn diǎn chū shōu wēi xià shēng yīn shān yǐng dàn   piǎo miǎo yān yún tūn mào fēng piān   qīng xié shā ruǎn   táo duō qíng ōu   ǒu lái yòu fēi
xiū zhú jiā rén   xiāo qióng pèi   chuò yuē xiān kuì chán xīn chūn jìn   zhú dōng fēng fēi hóng shī   yún chuán hèn   néng qíng shū   guān lóu wài yān shù