念奴娇(次贾子济韵)

宋代 郭应祥
琼苞玉屑,问天公、底事乱抛轻坠。城郭山川都一样,那得个般清气。谢女才情,如何只道,柳絮因风起。比梅差可,但无绿萼红蕊。 坐上十客雄豪,颓然一老,草具相邀致。驱尽寒威凭酒力,买笑千金须费。谁办佳词,洛阳年少,笔下生新意。待添几盏,共君今夕同醉。
qióng bāo xiè   wèn tiān gōng shì luàn pāo qīng zhuì chéng guō shān chuān dōu yàng   de bān qīng xiè cái qíng   zhī dào   liǔ yīn fēng méi chā   dàn 绿 è hóng ruǐ
zuò shàng shí xióng háo   tuí rán lǎo   cǎo xiāng yāo zhì jǐn hán wēi píng jiǔ   mǎi xiào qiān jīn fèi shuí bàn jiā   luò yáng nián shào   xià shēng xīn dài tiān zhǎn   gòng jūn jīn tóng zuì