念奴娇·楚天春晚

宋代 赵师律
楚天春晚,尽替了,残红点成层碧。蝴蝶蜂儿娇未足,舞破游丝千尽。一夜风高,满天清露,冷浸琼楼彻。遮鸾绕凤,使君不是凡骨。 游荡偶尔人间,铃斋谈笑,好作龚黄匹。火急功成天上去,却问蓬莱消息。酒泻鹅儿,十分金盏,染就眉间色。满城争看,一封鹗荐飞入。
chǔ tiān chūn wǎn   jǐn le   cán hóng diǎn chéng céng dié fēng ér jiāo wèi   yóu qiān jǐn fēng gāo   mǎn tiān qīng   lěng jìn qióng lóu chè zhē luán rào fèng   shǐ 使 jūn shì fán
yóu dàng ǒu ěr rén jiān   líng zhāi tán xiào   hǎo zuò gōng huáng huǒ gōng chéng tiān shǎng   què wèn péng lái xiāo xi jiǔ xiè é ér   shí fēn jīn zhǎn   rǎn jiù méi jiàn mǎn chéng zhēng kàn   fēng è jiàn fēi