念奴娇 春恨 寄人
盈盈眉眼,新睡破,犹倚云屏慵怯。弱柳惊寒,风乍起,几点野梅明灭。
深巷无人,东城风景,恰是春时节。高楼悄悄,有人一晌愁绝。
闻道春讯常迟,春心难问,草草还轻别。纵使春来常驻此,忙煞许多蜂蝶。
算到如今,伤春岁岁,换了青青发。却怜秋夜,独倚清光寒澈。
yíng
盈
yíng
盈
méi
眉
yǎn
眼
,
xīn
新
shuì
睡
pò
破
,
yóu
犹
yǐ
倚
yún
云
píng
屏
yōng
慵
qiè
怯
。
。
ruò
弱
liǔ
柳
jīng
惊
hán
寒
,
fēng
风
zhà
乍
qǐ
起
,
jǐ
几
diǎn
点
yě
野
méi
梅
míng
明
miè
灭
。
。
shēn
深
xiàng
巷
wú
无
rén
人
,
dōng
东
chéng
城
fēng
风
jǐng
景
,
qià
恰
shì
是
chūn
春
shí
时
jié
节
。
。
gāo
高
lóu
楼
qiāo
悄
qiāo
悄
,
yǒu
有
rén
人
yī
一
shǎng
晌
chóu
愁
jué
绝
。
。
wén
闻
dào
道
chūn
春
xùn
讯
cháng
常
chí
迟
,
chūn
春
xīn
心
nán
难
wèn
问
,
cǎo
草
cǎo
草
hái
还
qīng
轻
bié
别
。
。
zòng
纵
shǐ
使
chūn
春
lái
来
cháng
常
zhù
驻
cǐ
此
,
máng
忙
shā
煞
xǔ
许
duō
多
fēng
蜂
dié
蝶
。
。
suàn
算
dào
到
rú
如
jīn
今
,
shāng
伤
chūn
春
suì
岁
suì
岁
,
huàn
换
le
了
qīng
青
qīng
青
fā
发
。
。
què
却
lián
怜
qiū
秋
yè
夜
,
dú
独
yǐ
倚
qīng
清
guāng
光
hán
寒
chè
澈
。
。