念奴娇 春恨

宋代 范安澜
别离容易,到如今殊觉,当初草草。帘外东风吹不尽,不管愁人烦恼。 燕子飞忙,莺儿声涩,寒食清明了。无情是我,等閒放却春老。 小院曲曲阑干,分明犹记,惆怅无由到。自恨不如明月影,直入萧娘堂奥。 锦字修成,无人寄与,拈向银灯烧。青衫湿透,泪珠零落多少。
bié róng   dào jīn shū jué   dāng chū cǎo cǎo lián wài dōng fēng chuī jìn   guǎn chóu rén fán nǎo    
yàn zi fēi máng   yīng ér shēng   hán shí qīng míng liǎo qíng shì děng   xián fàng què chūn lǎo    
xiǎo yuàn lán gān   fēn míng yóu   chóu chàng yóu dào hèn míng yuè yǐng zhí   xiāo niáng táng ào    
jǐn xiū chéng   rén   niān xiàng yín dēng shāo qīng shān shī tòu 湿 lèi   zhū líng luò duō shǎo