念奴娇·垂虹望极

宋代 张元干
垂虹望极,扫太虚纤翳,明河翻雪。一碧天光波万顷,涌出广寒宫阙。好事浮家,不辞百里,俱载如花颊。琴高双鲤,鼎来同醉孤绝。 浩荡今夕风烟,人间天上,别似寻常月。陶冶三高千古恨,赏我中秋清节。八十仙翁,雅宜图画,写取横江楫。平生奇观,梦回犹辣毛发。
chuí hóng wàng   sǎo tài xiān   míng fān xuě tiān guāng wàn qǐng   yǒng chū guǎng 广 hán gōng què hǎo shì jiā   bǎi   zài huā jiá qín gāo shuāng   dǐng lái tóng zuì jué
hào dàng jīn fēng yān   rén jiān tiān shàng   bié shì xún cháng yuè táo sān gāo qiān hèn   shǎng zhōng qiū qīng jié shí xiān wēng   huà   xiě héng jiāng píng shēng guān   mèng huí yóu máo