念奴娇·碧天似水

宋代 史浩
碧天似水,看常娥摩出,一轮寒璧。桂魄扶疏光照耀,尘界都成银色。万象森罗,羞明卷彩,黯淡唯今夕。风高露重,井梧湿翠时滴。 谁信鹤发婆娑,鄮峰真隐,对影为三益。虎绕龙蟠丹就后,一颗清辉的国。不养银蟾,不关玉兔,到处无亏蚀。三千行满,也能飞上璇极。
tiān shì shuǐ   kàn cháng é chū   lún hán guì shū guāng zhào yào 耀   chén jiè dōu chéng yín wàn xiàng sēn luó   xiū míng juǎn cǎi   àn dàn wéi jīn fēng gāo zhòng   jǐng shī 湿 cuì shí
shuí xìn suō   mào fēng zhēn yǐn   duì yǐng wèi sān rào lóng pán dān jiù hòu   qīng huī de guó yǎng yín chán   guān   dào chù kuī shí sān qiān xíng mǎn   néng fēi shàng xuán