念奴娇·岸容山意

宋代 魏了翁
岸容山意,随春好,人在春风独立。立尽闲云来又去,目断一天红日。岂不怀归,於焉信宿,此意无人识。只看鬓发,丝丝都为人白。风露正满人间,齁齁睡息,浑不知南北。要上南山披荟蔚,谁是同心相觅。天运无穷,事机难料,只有储才急。愿公寿考,养成元祐人物。
àn róng shān   suí chūn hǎo   rén zài chūn fēng jǐn xián yún lái yòu   duàn tiān hóng huái 怀 guī   yān xìn 宿   rén shí zhǐ kàn bìn   dōu wéi rén bái fēng zhèng mǎn rén jiān   hōu hōu shuì   hún zhī nán běi yào shàng nán shān huì wèi   shuí shì tóng xīn xiāng tiān yùn qióng   shì nán liào   zhǐ yǒu chǔ cái yuàn gōng shòu 寿 kǎo   yǎng chéng yuán yòu rén