念奴娇

宋代 李久善
东君试手,向南枝着意,争先时节。纵有丹青谁便忍,轻点肌肤冰雪。色借琼瑰,香分兰麝,元自标孤洁。冲寒独秀,误他多少蜂蝶。 缟练不染淄尘,算来□合是,广寒宫阙。未问阳和先占取,前村一溪风月。留取清芬,主张真态,驿使休轻折。梢头青子,异时风味甚别。
dōng jūn shì shǒu   xiàng nán zhī zhuó   zhēng xiān shí jié zòng yǒu dān qīng shuí biàn 便 rěn   qīng diǎn bīng xuě jiè qióng guī   xiāng fēn lán shè   yuán biāo jié chōng hán xiù   duō shǎo fēng dié
gǎo liàn rǎn chén   suàn lái   shì   guǎng 广 hán gōng què wèi wèn yáng xiān zhàn   qián cūn fēng yuè liú qīng fēn   zhǔ zhāng zhēn tài   驿 shǐ 使 xiū qīng zhé shāo tóu qīng   shí fēng wèi shén bié