念奴娇

宋代 邵博
天然潇洒,尽人间、无物堪齐标格。只与姮娥为伴侣,方显一家颜色。好是多情,一年一度,首作东君客。竹篱茅舍,典刑别是清白。 惆怅玉杵无凭,蓝桥人去,空锁神仙宅。今日天涯凭马上,忽见轻盈冰魄。恰似当年,温柔乡里,晓看新妆额。临风三嗅,挽条不忍空摘。
tiān rán xiāo   jìn rén jiān kān biāo zhǐ héng é wèi bàn   fāng xiǎn jiā yán hǎo shì duō qíng   nián   shǒu zuò dōng jūn zhú máo shè   diǎn xíng bié shì qīng bái
chóu chàng chǔ píng   lán qiáo rén   kōng suǒ shén xiān zhái jīn tiān píng shàng   jiàn qīng yíng bīng qià dāng nián   wēn róu xiāng   xiǎo kàn xīn zhuāng é lín fēng sān xiù   wǎn tiáo rěn kōng zhāi