念奴娇

宋代 王濯
词韵,就饯平叔赴任南陵尉。 相逢草草,共吟诗、同醉杯中之物。评论三王讥五霸,谈辩喧哗邻壁。敲缺唾壶,击残如意,妙语飞华雪。无能为也,如何对此三杰。 看取东野诗成,南昌书就,奈征车催发。后夜山深何处宿,红豆寒灯明灭。一老堪怜,两生未起,应念星星发。风传佳话,花村无犬惊月。
yùn   jiù jiàn píng shū rèn nán líng wèi
xiāng féng cǎo cǎo   gòng yín shī tóng zuì bēi zhōng zhī píng lùn sān wáng   tán biàn xuān huá lín qiāo quē tuò   cán   miào fēi huá xuě néng wéi   duì sān jié
kàn dōng shī chéng   nán chāng shū jiù   nài zhēng chē cuī hòu shān shēn chǔ 宿   hóng dòu hán dēng míng miè lǎo kān lián   liǎng shēng wèi   yīng niàn xīng xing fēng chuán jiā huà   huā cūn quǎn jīng yuè