念奴娇

宋代 卢并
晚天清楚,扫太虚纤翳,凉生江曲。四顾青冥天地阔,惟有残霞孤鹜。山气凝蓝,汀烟引素,竦竦浮群木。白苹风定,波澄万顷寒玉。 时有一叶渔舟,收纶垂钓,来往何幽独。短发萧萧襟袖冷,便觉都无袢溽。曳杖归来,夜深人悄,月照鳞鳞屋。藤床一枕,迥然清梦无俗。
wǎn tiān qīng chu   sǎo tài xiān   liáng shēng jiāng qīng míng tiān kuò   wéi yǒu cán xiá shān níng lán   tīng yān yǐn   sǒng sǒng qún bái píng fēng dìng   chéng wàn qǐng hán
shí yǒu zhōu   shōu lún chuí diào   lái wǎng yōu duǎn xiāo xiāo jīn xiù lěng   biàn 便 jué dōu pàn zhàng guī lái   shēn rén qiāo   yuè zhào lín lín téng chuáng zhěn   jiǒng rán qīng mèng