念奴娇

宋代 杨炎正
杏花杨柳,对东风染尽、一年春色。弹压烟光三万顷,谁识清都仙伯。夜泛银潢,手移星纬,飞堕从天阙。御风乘兴,偶然身到乡国。 二年人乐升平,舞台歌榭,处处红牙拍。寿酒千觞斟不尽,一醉何妨今夕。更约明年,凤皇池上,去作称觞客。梅花折得,赠君调鼎消息。
xìng huā yáng liǔ   duì dōng fēng rǎn jǐn nián chūn tán yān guāng sān wàn qǐng   shuí shí qīng dōu xiān fàn yín huáng   shǒu xīng wěi   fēi duò cóng tiān què fēng chéng xìng   ǒu rán shēn dào xiāng guó
èr nián rén shēng píng   tái xiè   chù chù hóng pāi shòu 寿 jiǔ qiān shāng zhēn jìn   zuì fáng jīn gèng yuē míng nián   fèng huáng chí shàng   zuò chēng shāng méi huā zhé   zèng jūn tiáo dǐng xiāo xi