念奴娇

宋代 杨炎正
汉天云静,望一星飞过,湘南湘北。当是郴山猿鹤梦,唤起日边消息。羽扇纶巾,浩然乘兴,此意无人识。扁舟千里,但闻清夜横笛。 记得天上人间,去年今日。曾作称觞客。明月风烟依旧似,只觉蓬莱悬隔。更恐明朝,诏黄飞下,趣驾冲霄翼。衮衣剑履,望公长在南极。
hàn tiān yún jìng   wàng xīng fēi guò   xiāng nán xiāng běi dàng shì chēn shān yuán mèng   huàn biān xiāo xi shàn guān jīn   hào rán chéng xìng   rén shí piān zhōu qiān   dàn wén qīng héng
de tiān shàng rén jiān   nián jīn céng zuò chēng shāng míng yuè fēng yān jiù shì   zhǐ jué péng lái xuán gèng kǒng míng cháo   zhào huáng fēi xià   jià chōng xiāo gǔn jiàn   wàng gōng zhǎng zài nán