念奴娇

宋代 韩玉
吴东清胜,是吴山苍翠,吴江澄渌。灵秀钟人文物盛,历历皆非凡俗。而况君家,风流遗世,犹寄山阴曲。继承才业,算来真是名族。 聊恁驻节重湖,惠歌仁咏,蔼丰年图录。行看登庸归去后,谁展高才相续。寿日称觞,一杯千岁,应见蟠桃熟。祝君难老,为君还更再祝。
dōng qīng shèng   shì shān cāng cuì   jiāng chéng líng xiù zhōng rén wén shèng   jiē fēi fán ér kuàng jūn jiā   fēng liú shì   yóu shān yīn chéng cái   suàn lái zhēn shi míng
liáo nèn zhù jié zhòng   huì rén yǒng   ǎi fēng nián xíng kàn dēng yōng guī hòu   shuí zhǎn gāo cái xiāng shòu 寿 chēng shāng   bēi qiān suì   yīng jiàn pán táo shú zhù jūn nán lǎo   wèi jūn hái gèng zài zhù