念奴娇

宋代 石孝友
平湖阁上,正残虹挂雨,微云擎月。万顷琉璃秋向冷,忍便翠销红歇。北海樽罍,西园游宴,兴逸湖山发。飞尘不到,坐移蓬岛珠阙。 莫厌笑口频开,少年行乐事,转头胡越。公子多情真爱客,敢惮深杯百罚。太一舟轻,芙蓉城锁,醉指神仙窟。乘风归去,尽教吹乱华发。
píng shàng   zhèng cán hóng guà   wēi yún qíng yuè wàn qǐng liú li qiū xiàng lěng   rěn biàn 便 cuì xiāo hóng xiē běi hǎi zūn léi   西 yuán yóu yàn   xīng shān fēi chén dào   zuò péng dǎo zhū quē
yàn xiào kǒu pín kāi   shào nián xíng shì   zhuǎn tóu yuè gōng duō qíng zhēn ài   gǎn dàn shēn bēi bǎi tài zhōu qīng   róng chéng suǒ   zuì zhǐ shén xiān chéng fēng guī   jìn jiào chuī luàn huá