念奴娇

宋代 石孝友
闷红颦翠,惜流年、忍对艳阳时节。白玉楼成人去后,两地音尘都绝。鸾鉴分飞,梦云零乱,欢意今衰飒。墨痕红淡,忆曾题遍红叶。 须信后约难凭,臂啮鬟剪,也只成虚说。满眼凄凉无限事,付与丁香愁结。欲语情酸,临岐步懒,怅望兰舟发。出门谁伴,泪昏一片孤月。
mèn hóng pín cuì   liú nián rěn duì yàn yáng shí jié bái lóu chéng rén hòu   liǎng yīn chén dōu jué luán jiàn fēn fēi   mèng yún líng luàn   huān jīn shuāi hén hóng dàn   céng biàn hóng
xìn hòu yuē nán píng   niè huán jiǎn   zhǐ chéng shuō mǎn yǎn liáng xiàn shì   dīng xiāng chóu jié qíng suān   lín lǎn   chàng wàng lán zhōu chū mén shuí bàn   lèi hūn piàn yuè