念奴娇

宋代 丘崈
烛花渐暗,似梦来非梦,今夕何夕。帘幕生香人醉里,家住深深密密。送客难为,独留无计,此意谁知得。相看无语,可怜心绪如织。 缓辔踏月归来,空余襟袖,有多情脂泽。浅笑轻颦追想处,眼底如今历历。著意新词,於人好语,过后应难必。今宵酒醒,断肠人正愁寂。
zhú huā jiàn àn   shì mèng lái fēi mèng   jīn lián shēng xiāng rén zuì   jiā zhù shēn shēn sòng nán wéi   liú   shéi zhī xiāng kàn   lián xīn zhī
huǎn pèi yuè guī lái   kòng jīn xiù   yǒu duō qíng zhī qiǎn xiào qīng pín zhuī xiǎng chù   yǎn jīn zhù xīn   rén hǎo   guò hòu yìng nán jīn xiāo jiǔ xǐng   duàn cháng rén zhèng chóu