念奴娇

宋代 沈端节
重阳恁好,正秋清天色,水容如泻。野阔风高香雾满,采菊无人同把,堪笑渊明,蓬头曳杖,吟赏东篱下。孤风远韵,至今犹作佳话。 争似太守才贤,慈祥恺悌,赋政多闲暇。千里江山供胜践,尊俎延登儒雅。只恐相将,吹花春宴,不许斯民借。花嘲便坐,尚怀方外司马。
chóng yáng nèn hǎo   zhèng qiū qīng tiān   shuǐ róng xiè kuò fēng gāo xiāng mǎn   cǎi rén tóng   kān xiào yuān míng   péng tóu zhàng   yín shǎng dōng xià fēng yuǎn yùn   zhì jīn yóu zuò jiā huà
zhēng tài shǒu cái xián   xiáng kǎi   zhèng duō xián xiá qiān jiāng shān gōng shèng jiàn   zūn yán dēng zhǐ kǒng xiāng jiāng   chuī huā chūn yàn   mín jiè huā cháo biàn 便 zuò   shàng huái 怀 fāng wài