念奴娇

宋代 神颖
万般照破,无一点闲愁,萦系心目。种柳栽花园数亩,不觉吾庐幽独。闲上高台,溪光山色,一洗襟尘俗。小庵深处,萧然无限修竹。 尽日闭却柴门,故人相问,扣户来车毂。相对围棋看胜负,更听弹琴一曲。尔汝忘形,高谈剧论,莫遣人来促。村歌社舞,为予倒尽千斛。
wàn bān zhào   diǎn xián chóu   yíng xīn zhǒng liǔ zāi huā yuán shù   jué yōu xián shàng gāo tái   guāng shān   jīn chén xiǎo ān shēn chù   xiāo rán xiàn xiū zhú
jìn què chái mén   rén xiàng wèn   kòu lái chē xiāng duì wéi kàn shèng   gèng tīng tán qín ěr wàng xíng   gāo tán lùn   qiǎn rén lái cūn shè   wèi dào jǐn qiān