念奴娇

宋代 神颖
赏心佳处,登临地、千古人人都说。何况江天来雪望,添得十分奇绝。倚遍栏干,下窥寒镜,照我容颜拙。举头惊笑,问天今是何节。 天外矗矗琼山,溶溶银海,上下光相接。年去岁来频览为,何事今朝浑别。坐蹴云茵,横牵绡幕,玉女来铺设。公余多暇,正堪同此风月。
shǎng xīn jiā chǔ   dēng lín qiān rén rén dōu shuō kuàng jiāng tiān lái xuě wàng   tiān shí fēn jué biàn lán gān   xià kuī hán jìng   zhào róng yán zhuō tóu jīng xiào   wèn tiān jīn shì jié
tiān wài chù chù qióng shān   róng róng yín hǎi   shàng xià guāng xiāng jiē nián suì lái pín lǎn wèi   shì jīn zhāo hún bié zuò yún yīn   héng qiān xiāo   lái shè gōng duō xiá   zhèng kān tóng fēng yuè