念奴娇

宋代 神颖
梧桐响雨,忆空江寒浪,渔舟冲雪。横卧云峰千叠嶂,风旆槽香新压。网跃银刀,纶收钩线,倚棹清歌发。征鸿嘹亮,助予闲奏音节。 天上桂子阴成,月中香旧,几度人间别。玉斧匣中常夜吼,可惜光阴虚设。唤下云梯,直攀金户,打透重门铁。_娥念旧,料应重许人折。
tóng xiǎng   kōng jiāng hán làng   zhōu chōng xuě héng yún fēng qiān dié zhàng   fēng pèi cáo xiāng xīn wǎng yuè yín dāo   lún shōu gōu xiàn 线   zhào qīng zhēng hóng 鸿 liáo liàng   zhù xián zòu yīn jié
tiān shàng guì yīn chéng   yuè zhōng xiāng jiù   rén jiān bié xiá zhōng cháng hǒu   guāng yīn shè huàn xià yún   zhí pān jīn   tòu chóng mén tiě 。_   _ é niàn jiù   liào yìng zhòng rén zhé