念奴娇

宋代 神颖
郊原浩荡,正夺目花光,动人春色。白下长干佳丽最,寒食嬉游人物。雾卷香轮,风嘶宝骑,云表歌声遏。归来灯火,不知斗柄西揭。 六代当日繁华,幕天席地,醉拍江流窄。游女人人争唱道,缓缓踏青阡陌。乐事何穷,赏心无限,惟惜年光迫。须臾聚散,人生真信如客。
jiāo yuán hào dàng   zhèng duó huā guāng   dòng rén chūn bái xià cháng gàn jiā zuì   hán shí yóu rén juǎn xiāng lún   fēng bǎo   yún biǎo shēng è guī lái dēng huǒ   zhī dǒu bǐng 西 jiē
liù dài dāng fán huá   tiān   zuì pāi jiāng liú zhǎi yóu rén rén zhēng chàng dào   huǎn huǎn qīng qiān shì qióng   shǎng xīn xiàn   wéi nián guāng sàn   rén shēng zhēn xìn