念奴娇

宋代 袁去华
竹阴窗户荐微凉,积雨郊墟新霁。万里飞云都过尽,天阙星河如洗。檐隙风来,流萤飘堕,苒苒还飞起。魂清骨冷,坐来衣润空翠。 堪笑丘壑闲身,儒冠相误,著青衫朝市。功业君看清镜里,两鬓于今如此。身外纷纷,傥来适去,到了成何事。人生一世,种瓜何处无地。
zhú yīn chuāng hu jiàn wēi liáng   jiāo xīn wàn fēi yún dōu guò jǐn   tiān què xīng yán fēng lái   liú yíng piāo duò   rǎn rǎn hái fēi hún qīng lěng   zuò lái rùn kōng cuì
kān xiào qiū xián shēn   guān xiāng   zhù qīng shān cháo shì gōng jūn kàn qīng jìng   liǎng bìn jīn shēn wài fēn fēn   tǎng lái shì   dào le chéng shì rén shēng shì   zhòng guā chǔ