念奴娇

宋代 秦观
满天风雪,向行人、做出征途模样。回首家山才咫尺,便有许多离况。少岁交游,当时风景,喜得重相傍。一樽谈旧,骊驹门外休唱。 自笑二十年来,扁舟来往,惭愧湖头浪。献策彤庭身渐老,惟有丹心增壮。玉洞花光,金城柳眼,何用生凄怆。为君起舞,惊看豪气千丈。
mǎn tiān fēng xuě   xiàng xíng rén zuò chū zhēng yàng huí shǒu jiā shān cái zhǐ chǐ   biàn 便 yǒu duō kuàng shǎo suì jiāo yóu   dāng shí fēng jǐng   zhòng xiāng bàng zūn tán jiù   mén wài xiū chàng
xiào èr shí nián lái   piān zhōu lái wǎng   cán kuì tóu làng xiàn tóng tíng shēn jiàn lǎo   wéi yǒu dān xīn zēng zhuàng dòng huā guāng   jīn chéng liǔ yǎn   yòng shēng chuàng wèi jūn   jīng kàn háo qiān zhàng