念奴娇

宋代 张元干
江天雨霁,正露荷擎翠,风槐摇绿。试问秦楼今夜里,愁到阑干几曲。笑捻黄花,重题红叶,无奈归期促。暮云千里,桂华初绽寒玉。 有谁伴我凄凉,除非分付与,杯中醽醁。水本无情山又远,回首烟波云木。梦绕西园,魂飞南浦,自古情难足。旧游何处,落霞空映孤鹜。
jiāng tiān   zhèng qíng cuì   fēng huái yáo 绿 shì wèn qín lóu jīn li   chóu dào lán gān xiào niǎn huáng huā   zhòng hóng   nài guī yún qiān   guì huá chū zhàn hán
yǒu shuí bàn liáng   chú fēi fèn   bēi zhōng líng shuǐ běn qíng shān yòu yuǎn   huí shǒu yān yún mèng rào 西 yuán   hún fēi nán   qíng nán jiù yóu chǔ   luò xiá kōng yìng