念奴娇

明代 汪洋
古城松密,又银蟾悄近,人声稀少。冷簟成舟光似被,鹤梦而今江表。 秋水摇芦,荷衣泻露,疑有淩波到。苍茫谁见,但闻渔唱飘渺。 笑我瘦客清狂,经年载酒,也拟苏门啸。百感随潮难并理,一任西风吹老。 玉管空移,枯桐已去,四面山低小。梦回幽巷,碧空星散如岛。
chéng sōng   yòu yín chán qiāo jìn   rén shēng shǎo lěng diàn chéng zhōu guāng shì bèi   mèng ér jīn jiāng biǎo    
qiū shuǐ yáo   xiè   yǒu líng dào cāng máng shuí jiàn dàn   wén chàng piāo miǎo    
xiào shòu qīng kuáng   jīng nián zǎi jiǔ   mén xiào bǎi gǎn suí cháo nán bìng   rèn fēng 西 chuī lǎo    
guǎn kōng   tóng   miàn shān xiǎo mèng huí yōu xiàng   kōng xīng sàn dǎo